Có một khách hàng thường xuyên ở Mega Dunk Bistro – chú Hùng, một người đàn ông ngoài năm mươi làm việc gần quán. Chú hay ghé vào buổi chiều muộn, gọi một cốc bia lạnh cùng một đĩa xúc xích nướng. Nhưng điều đặc biệt là chú không uống ngay. Bao giờ cũng vậy, chú ngồi yên vài giây, đưa cốc bia lên gần mũi, nhắm mắt lại, rồi hít một hơi thật sâu. Xong mới mở mắt, mỉm cười, và nhấp ngụm đầu tiên.
Có lần tôi hỏi chú sao lại làm vậy, chú chỉ cười khẽ:
“Vì mùi bia lạnh này… làm tôi nhớ mấy năm du học ở Nga. Hồi đó mùa đông dài, ra ký túc có đúng một quán bán bia rót tươi cạnh ga tàu điện. Lạnh đến tê tay mà cốc bia thì thơm mùi lúa mạch mới. Không ngửi trước thì uổng mất nửa ký ức rồi cháu ạ.”
Câu nói của chú Hùng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Ẩm thực, hay ngay cả một cốc bia, không chỉ là vị giác.
Nó là cuộc đối thoại giữa hương trước – vị sau, giữa những gì ta thấy ở hiện tại và những ký ức ngủ quên đâu đó trong lòng.
Ở Mega Dunk Bistro, chúng tôi tin rằng một món ăn hay một ly bia chỉ thật sự ngon khi hương và vị biết cách nói chuyện với nhau. Không ai át ai, không ai phô trương quá mức. Chỉ là sự hoà hợp đủ tinh tế để khiến người ta mỉm cười trước cả khi nếm miếng đầu tiên.
Hương thơm – lời mở đầu của mỗi món ăn
Trước khi chạm môi, hương đã chạm vào ta trước rồi. Hương thơm là lời chào đầu tiên, là cái ôm nhẹ khiến ta thấy dễ chịu. Với một đĩa xúc xích nướng tại Mega Dunk Bistro, đội bếp luôn đảm bảo lớp vỏ phải vừa chạm đến độ xém thơm nhất, để khi đặt xuống bàn, mùi thịt nướng hòa cùng mùi khói nhẹ bật lên, khiến khách không kìm được mà hít sâu một hơi.
Có lần một nhóm khách ngồi ở bàn góc gọi món sườn nướng mật ong. Khi món vừa được bưng ra, chưa kịp đặt xuống bàn, một người trong nhóm đã bật nói:
“Trời, mùi này đã quá!”
Món chưa nếm, nhưng hương đã làm họ vui.
Và đó chính là điều Mega Dunk Bistro luôn hướng đến.
Hương thơm là kỷ niệm.
Hương thơm là cảm xúc.
Hương thơm đánh thức những điều sâu nhất trong ta: căn bếp thời nhỏ, bữa cơm miền quê, hay cả ký ức tuyết rơi xứ người, như cách chú Hùng nhớ về những ngày ở Nga.
Vị – ngôn ngữ chính của món ăn
Nếu hương là phần mở đầu, thì vị là câu chuyện chính.
Vị quyết định cảm giác cuối cùng lưu lại trên đầu lưỡi, quyết định xem món ăn có đáng được nhớ hay không.
Ở Mega Dunk Bistro, mỗi món đều được xây trên sự cân bằng vị:
– mặn có độ
– ngọt vừa phải
– chua thanh
– cay ấm
– béo không gắt
Ngay cả một đĩa xúc xích nướng, nghe thì đơn giản, nhưng độ mặn – độ béo – độ chín đều được điều chỉnh để ngụm bia đầu tiên trở nên trọn vẹn hơn.
Vị không ồn ào.
Vị chỉ thật sự đẹp khi nó hài hòa.
Khi vị và hương gặp nhau – phép màu của ẩm thực
Điều tuyệt vời nhất của ẩm thực nằm ở khoảnh khắc hương và vị hoà làm một.
Giống như lúc chú Hùng nhấp ngụm bia sau khi đã hít một hơi thật sâu: hương lúa mạch mát lạnh gặp vị đắng nhẹ đầu lưỡi, rồi vị ngọt dịu trôi xuống cổ họng.
Bất cứ ai từng uống bia trong mùa đông Nga đều hiểu cảm giác ấy – một cảm giác rất ấm, rất thật, rất khó diễn tả.
Ở Mega Dunk Bistro cũng vậy. Có những lúc khách ăn miếng đầu tiên xong, ngồi im vài giây. Không phải do ngạc nhiên, mà vì món ăn chạm đúng một miền ký ức nào đó. Họ không nói ra, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt là biết.
Ấy là phép màu khi hương và vị gặp nhau, khi hiện tại chạm vào quá khứ.
Mega Dunk Bistro – nơi hương và vị được tôn trọng
Chúng tôi không làm món để phô diễn.
Chúng tôi không trang trí quá đà.
Mục tiêu của Mega Dunk Bistro là:
khi bạn ngửi, bạn thấy gần gũi.
khi bạn ăn, bạn thấy đúng.
khi bạn nhớ lại, bạn thấy ấm.
Điều đó đến từ những chi tiết nhỏ:
– bếp giữ lửa đúng lúc
– nguyên liệu luôn tươi
– gia vị đúng thời điểm
– hương được giữ, vị được nâng
Những chi tiết ấy nhỏ đến mức ít ai để ý.
Nhưng chính chúng tạo nên sự khác biệt.
Lời kết – hãy dừng lại và cảm nhận
Lần tới khi bạn đến Mega Dunk Bistro, nếu gọi một cốc bia và một đĩa xúc xích, đừng uống vội. Hãy làm như chú Hùng:
– hít nhẹ một hơi
– để hương lúa mạch chạm vào mình
– rồi hãy uống ngụm đầu tiên
Biết đâu bạn sẽ nhớ về một nơi nào đó
– một quán ven ga
– một buổi hoàng hôn xứ lạnh
– hay một phiên chợ quê mùa gió
Ẩm thực vốn là vậy.
Nó không chỉ là để ăn.
Nó là để nhớ – để cảm – để kết nối.
